Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 948: Con Mắt Rồi?



Chương 948: Con Mắt Rồi?

Lục Hàn Đình nhắm hai mắt, anh biết cô lừa anh.

Cô vẫn nói mình thân thể khó chịu, kỳ thực căn bản cũng không phải là khó chịu, cô mang thai, nhưng cô không nói anh biết.

Vì sao?

Vì sao cô muốn lừa dối anh?

Vì sao?

Vì sao đứa con đầu tiên của anh và cô đã không còn nữa?

Lục Hàn Đình thân cao chân dài đứng lặng trênhành lang, khuôn mặt tuấn tú trong góc sáng góc tối mờ mịt không rõ, nhưng trong tròng mắt sâu thẳm tràn ngập trên một tầng huyết khí âm lệ, ngọn đèn kéo cái bóng của anh dưới nền đất thành một vệt rất dài rất dài.

Lúc này Sùng Văn dẫn Lệ Yên Nhiên theo qua đây, Lệ Yên Nhiên thất kinh chạy tới, một tay kéo lại ống tay áo Lục Hàn Đình: “Anh Hàn Đình, anh hãy nghe em nói, em không có đẩy Hạ Tịch Quán, là chính cô ta tự té xuống lầu, cô ta thật sự rất đáng sợ, cô ta vậy mà tự tay giết con mình…”

Lời còn chưa nói hết, Lục Hàn Đình vung tay, cơ thể mềm yếu của Lệ Yên Nhiên nhất thời dường như diều đứt giây mạnh mẽ va vào trên vách tường.

*“Phanh” một tiếng, Lệ Yên Nhiên rơi trên mặt đất lạnh như băng, trong miệng hộc ra một ngụm máu tươi.

“Anh Hàn Đình, anh… anh hãy nghe em nói…”

Lệ Yên Nhiên chật vật bò trên mặt đất, bò đến bên chân Lục Hàn Đình, vươn tay túm quần tây của anh.

Không phải cô ta.

Là tự Hạ Tịch Quán.

Là tự cô từ té xuống.

Lệ Yên Nhiên muốn ở trước mặt Lục Hàn Đình vạch trần bộ mặt thật của Hạ Tịch Quán, cô ta nhất định phải nói chân tướng cho Lục Hàn Đình biết.

Nếu như Lục Hàn Đình biết Hạ Tịch Quán tự tay giết chết con của anh, vậy anh sẽ không cần Hạ Tịch Quán nữa.

Lệ Yên Nhiên túm lấy quần tây của người đàn ông, đang lôi kéo nhưng lúc này cửa phòng phẫu thuật bị đầy ra, bác sĩ đi ra.

Lục Hàn Đình nhanh chóng tiến lên: “Bác sĩ, thế nào rồi?”

Lệ Yên Nhiên chật vật quỳ rạp trên mặt đất, tay cô ta còn dừng giữa không trung, cô ta căn bản cũng không có chạm tới ống quần Lục Hàn Đình.

Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, vẻ mặt lấy làm tiếc nhìn về phía Lục Hàn Đình: “Lục tổng, rất xin lỗi, Hạ tiểu thư sảy thai, đứa bé trong bụng của cô ấy đã không còn nữa.”

Lục Hàn Đình đứng thắng nghiêm như cây tùng, cả người chìm trong bầu không khí im lặng mà hàn lệ, anh rũ mí mắt: “Cô ấy thế nào rồi?”

“Lục tổng, chúng tôi đã làm giải phẫu rửa sạch tử cung cho Hạ tiểu thư, trước mắt thì tất cả đều tốt, nhưng Hạ tiểu thư mắt máu quá nhiều, thiếu mất căn nguyên của người phụ nữ, kinh nguyệt tháng kế tiếp nhất định phải chú ý, phải nằm trên giường nghỉ ngơi nhiều hơn, điều trị nhiều hơn, trước tiên tịnh dưỡng cơ thể tu, Hạ tiểu thư còn trẻ, về sau vẫn còn có con được.” Thầy thuốc nói.

Lúc này y tá đẩy Hạ Tịch Quán ra ngoài, Lục Hàn Đình nhìn Hạ Tịch Quán nằm trên giường bệnh, cô đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ chừng bàn tay trắng đén gần như trong suốt.

Lục Hàn Đình nhấp môi mỏng, sau đó giơ tay lên, xoa khuôn mặt nhỏ lạnh như băng của Hạ Tịch Quán.

Rồi sau đó anh cúi đầu, môi mỏng rơi vào trên trán Hạ Tịch Quán: “Không sao Quán Quán.”

Trong phòng bệnh V.I.P.

Hàng mi dài của Hạ Tịch Quán khẽ run, sau đó chậm rãi mở mắt ra.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là khuôn mặt anh tuần nhã nhặn.

Bởi vì cô ngủ nghiêng, nên cô rất dễ dàng thấy được người đàn S ông ghé vào đầu giường ngủ, Lục Hàn Đình vẫn luôn ở cùng cô, có thể quá mệt mỏi, nên bây giờ anh đang ngủ.

Mặt của hai người dựa vào rất gần, gần đến mức cô có thể nghe được tiếng hít thở nhẹ nhàng của anh, dưới đôi mắt là một mảng quằng thâm, ngay cả trên chiếc cằm kiên nghị cũng lắm tắm vài sợi râu, người đàn ông tôn quý nhất Đề Đô, đây là lần đầu tiên cô thấy anh lôi thôi như thé…

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 739 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status