Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 926: Nhóc Lừa Đảo



Chương 926: Nhóc Lừa Đảo

Hạ Tịch Quán rũ mi xuống, tránh ánh mắt anh, lúc này Lục Hàn Đình đã đi tới, vươn cánh tay tráng kiện từ phía sau nắm chặt vòng eo nhỏ, ôm lấy cô.

Anh chôn khuôn mặt tuấn tú vào mái tóc dài của cô, ngửi mùi thơm trong veo thiếu nữ trên người cô, lẫm bẩm nói: “Quán Quán, em có đến bệnh viện thăm anh không?”

“Không.”

“Ha ha” Lục Hàn Đình từ trong cổ họng bật ra tiếng cười vui thích, anh cưng chiều thấp giọng mắng: “Nhóc lừa đảo, từ lúc nào học được nói dối thế hả, ban nãy Thượng Võ nói lại với anh rồi, em đến bệnh viện thăm anh.”

Anh rõ ràng đã biết rồi, còn cố ý hỏi cô.

Lúc này Lục Hàn Đình đưa đặt bàn tay nhỏ mềm mại không xương của cô trong lòng bàn tay mình: “Đi nào Quán Quán, anh dẫn em đến một chỗ.”

“Đi đâu?”

“Cứ đi rồi em sẽ biết.”

Lục Hàn Đình dẫn Hạ Tịch Quán tới biệt thự Phong Lâm: “Quán Quán, em nhìn này, căn biệt thự có phải giống với mong muôn của em không?”

Hạ Tịch Quán đứng trong phòng khách nhìn một chút, nơi này mỗi một thiết kế ở đây đều là kiểu đêm đó cô đã vẽ ra giấy, thời gian ngắn như vậy, anh đã biến những thứ cô vẽ thành hiện thực.

Hạ Tịch Quán dời mắt từ đèn treo thủy tin xuống thảm lông dê, lại rơi vào nhà ăn theo kiểu vòng, khắp nơi lộ ra tinh xảo cùng xa hoa, vừa nhìn chính là anh dụng tâm chuẩn bị, mỗi một góc, mỗi một món đồ đều qua tay anh.

“Quán Quán, chúng ta lên lầu xem nhé.”

Lục Hàn Đình dắt cô lên lầu, trên lầu là phòng ngủ chính của bọn họ, sát vách là phòng cho cục cưng.

Anh vẫn không nghe lời cô, phòng cho con không đặt ở phòng ngủ chính, mà là đặt ở sát vách.

“Quán Quán, chúng ta vào phòng con xem nhé.” Lục Hàn Đình định đẫy cửa ra.

Thế nhưng Hạ Tịch Quán nhanh chóng rút tay mình về, từ chối: “Em không muốn vào.”

Phản ứng của cô có hơi quá khích, Lục Hàn Đình nhìn cô, chậm rãi híp mắt: “Quán Quán, em làm sao vậy, hình như em đặc biệt mâu thuẫn… phòng cho con?”

Anh là một người đàn ông rất cảnh giác, hơn nữa hai người gần đây đều thân mật, rất dễ dàng có thai, nét mặt Hạ Tịch Quán vẫn trấn định, đôi mắt cô thẳng thắn thanh lệ nhìn anh: “Em không muốn vào, Lục Hàn Đình, chúng ta sẽ không có con, em sẽ không sinh con cho anh.”

Lục Hàn Đình tiến lên, dùng hai bàn tay to đè xuống bờ vai oánh nhuận của cô: “Chúng ta chỉ là tạm thời không sinh con, nhưng tương lai sẽ có, em phải sinh cho anh hai cục cưng.”

Hạ Tịch Quán vươn tay đẩy anh, tràn đầy mâu thuẫn nói: “Tương lai cũng sẽ không có, cho dù có mang thai, em cũng sẽ phá.

Vừa dứt lời, ngón tay Lục Hàn Đình siết lại, dùng sức nắm đầu vai cô, anh mím môi, lộ ra vài phần nghiêm khắc: “Quán Quán, lời như này anh hy vọng sau này em đừng nói nữa, vì em, anh làm cái gì cũng đều nguyện ý, nhưng em không thể giết chết con anh, hiểu chưa?”

Hạ Tịch Quán từ trong ánh mắt của anh thấy được nghiêm nghị uy hiếp, kỳ thực cô biết anh rất thích con, người như anh từ trong cốt nhục đã liền chủ nghĩa đàn ông, rất coi trọng con cháu cùng huyết mạch của mình.

Hạ Tịch Quán chau mày, không nói gì.

Lúc này Lục Hàn Đình bưng lấy rồi khuôn mặt nhỏ của cô, lần đến gần cô: “Quán Quán, để anh hôn nhẹ tí nào.”

Anh cúi đầu hôn.

Hạ Tịch Quán cảm thấy miệng dâng lên nước chua, cô lại muốn ói ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 739 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status