Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 922: Lục Hàn Đình Ngã Xuống



Chương 922: Lục Hàn Đình Ngã Xuống

Nhìn thân ảnh nhỏ nhắn ấy biến mát trong tầm mắt mình, Lục Hàn Đình tịch mịch cong đôi môi mỏng, sau đó anh đứng dậy, đi ra ngoài.

Đến phòng khách, anh dừng bước lại, bàn tay rõ khớp xương đè xuống ngực trái mình, anh đã đau đến mức trán đổ đầy mồ hôi lạnh.

“Thiếu chủ, anh làm sao vậy?”

Sùng Văn nhanh chóng tiến lên, anh ta xé áo Lục Hàn Đình ra, vết thương nơi ngực trái kia đã lỡ loét, phần thịt đỏ trắng đan xen, nhìn mà giật mình.

“Thiếu chủ, anh phải lập tức đến bệnh viện ngay.”

Lục Hàn Đình mắấp máy đôi môi mỏng tái nhợt, anh đi ra ngoài, anh phải đến bệnh viện, anh phải quý trọng thân thể của chính mình thật tốt, anh không cho phép mình ngã xuống.

Thế nhưng đi hai bước, hai mắt anh đột nhiên tối sầm, người đàn ông cao 1m87 trực tiếp ngã trên mặt đất.

Hậu duệ quý tộc đệ nhất thương nghiệp Đề Đô, đại nhân vật hô mưa gọi gió trên thương trường, lần đầu tiên trong đời anh ngã xuống.

Rằm một tiếng.

Hạ Tịch Quán mắt đi tự do, bị cắm túc trong căn hộ này, hôm qua sau khi Lục Hàn Đình rời đi cũng không trở lại.

Buổi tối, Hạ Tịch Quán chuẩn bị ngủ thì bỗng chuông di động vang lên, điện thoại tới.

Hạ Tịch Quán ấn phím nhận: “Alo.”

“Hạ tiểu thư,” Bên kia truyền đến giọng của Sùng Văn: “Cô mau đến bệnh viện xem một chút đi, thiếu chủ hôm qua nhập viện, nhưng cơn sốt vẫn không lui, bây giờ vẫn còn đang hôn mê.”

Hạ Tịch Quán nhanh chóng nhíu chặt hàng mày thanh tú, lần này anh bị bệnh nghiêm trọng đến vậy.

“Vậy anh đi tìm bác sĩ đi! Khuya lắm rồi, tôi sẽ không đi qua.”

“Hạ tiểu thư, cô không thể nhẫn tâm tuyệt tình như vậy chứ, thiếu chủ bệnh thành như vậy đều là bởi vì ai? Ban nãy thiếu chủ hôn mê còn gọi tên cô.”

Anh ở trong hôn mê gọi to tên cô.

Ngón tay trắng nõn của Hạ Tịch Quán nhanh chóng cuộn tròn lại, siết di động thật chặt.

“Hạ tiểu thư! Alo, Hạ tiêu thư!”

Hạ Tịch Quán không nói gì, trực tiếp cúp điện thoại.

Hạ Tịch Quán nằm trên giường lớn mềm mại, nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ, nhưng trằn trọc mãi lại không thể ngủ được.

Anh từng ngủ trên chiếc giường này, đệm chăn và cả từng chiếc gối nơi này dường như đều lưu lại hơi thở của anh.

Hiện tại đã là mùa đông rồi, tay chân Hạ Tịch Quán lạnh cóng, trong chăn vắng đi hơi ấm, thế mà cô lại hoài niệm về lồng ngực to lớn mà ấm áp kia.

Hạ Tịch Quán hiện tại đầy đầu đều là anh, đều là khuôn mặt tuần tú kia của Lục Hàn Đình tắm.

Cô đột nhiên ngồi dậy, sau đó vén chăn xuống giường, lấy một chiếc áo khoác lông từ tủ quần áo khoác vào người, cô mở ra cửa nhà trọ ra ngoài.

“Hạ tiểu thư, cô không thể ra ngoài.” Ngoài cửa hộ sĩ áo đen thấy cô đi ra, nhanh chóng ngăn cản nói.

Hạ Tịch Quán muốn nói truyện, nhưng lúc này có một bóng đen không biết từ đâu xông ra, là Thượng Võ xuất quỷ nhập thần.

Lục Hàn Đình để Thượng Võ ở lại đây bảo vệ Hạ Tịch Quán.

Thượng Võ phát phát tay, để hộ vệ áo đen lui xuống: “Giao cho tôi.

“Vâng.”

Hạ Tịch Quán liếc Thượng Võ, sau đó đi thang máy đi xuống lầu, cô chạy đến trên đường gọi một chiếc xe taxi chạy thẳng đến bệnh viện.

Hạ Tịch Quán chạy tới bệnh viện, cô tìm được phòng bệnh V.I.P của Lục Hàn Đình, đang chuẩn bị đi vào.

Lúc này phía sau truyền đến tiếng gọi của bác sĩ: “Lục phu nhân.”

Hạ Tịch Quán cho rằng tiếng “Lục phu nhân” này là gọi cô, nên cô theo bản năng quay đầu.

Cô nhìn thấy bác sĩ, còn chứng kiến được Lệ Yên Nhiên bên cạnh bác sĩ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 739 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status