Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 918: Lục Hàn Đình, Em Muốn Uống Thuố!



Chương 918: Lục Hàn Đình, Em Muốn Uống Thuố!

c Hạ Tịch Quán co ro mình, không nói lời nào, không để ý tới anh.

Lục Hàn Đình vắt khăn từ trong chậu nước, người đàn ông xuất thân cao quý cho tới bây giờ chưa làm qua loại chuyện này, cũng sẽ không hầu hạ người khác, cho nên có bọt nước thật nhỏ bắn tung tóe đi ra, rơi vào trên làn da màu lúa mạch của anh, càng lộ thêm máy phần dụ hoặc.

Anh tiếp tục giúp cô chà lau.

Hạ Tịch Quán đột nhiên nghĩ tới một chuyện rất quan trọng, lần này anh căn bản cũng không dùng biện pháp tránh thai.

Gần đây đều là giai đoạn nguy hiểm của cô, rất dễ dàng mang thai.

Lần trước cô với anh đã đồng ý, không thể mang thai, anh cũng hiểu và chín chắn trong truyện này nên hoàn toàn không cần cô lo lắng, thế nhưng không biết hôm nay bị gì, anh vậy mà ngay thời kì nguy hiểm của cô không dùng biện pháp.

“Lục Hàn Đình, em muốn uống thuốc!” Cô yếu ớt lên tiếng.

Lục Hàn Đình đứng thằng người, khăn mặt giữ trên tay, ánh mắt u ám nóng bỏng nhìn chằm chằm cô: “Được, lát nữa anh đi mua, em nghỉ ngơi trước đi.”

“Anh phải mua ngay bây giờ.”

“Quán Quán, nếu như em còn sức, chúng ta có thể làm thêm một lân.”

Hàng mi Hạ Tịch Quán khẽ run lên, nhắc cái gối bên người dùng sức ném lên gương mặt tuần tú ấy, lửa giận sôi trào, cuối cùng cô cắn răng mắng hai chữ: “Súc sinh!”

Lục Hàn Đình không tránh, gối đập phải mặt anh sau đó rơi xuống thảm, trong chất giọng khàn khàn tràn ra vài phần dỗ dành cưng chiều: “Vậy em đừng ầm ï đòi uống thuốc nữa, anh sẽ tha cho em.”

“.

Lục Hàn Đình vén chăn, giúp cô che đi cảnh xuân, cô không hỏi tới vết thương của anh, anh thừa nhận trong lòng anh rất mắt thăng bằng, rất mất mác.

Nhưng nhớ tới vừa rồi anh ở trên người cô gieo rắc đầy dấu vết thuộc về mình, loại thỏa mãn này bây giờ còn khiến da đầu anh tê dại, quên đi, còn tính toán với cô làm gì?

Anh thân cao chân dài đứng ở bên giường, cặp mắt u ám hẹp sâu kia rơi vào cỗ cô, nơi đó trống trơn, cô đã ném chiếc dây chuyền cùng nhẫn đi mắt rồi.

“Quán Quán, em ngủ trước nhé, anh xuống phía dưới tìm dây chuyền.”

Anh muốn đi tìm dây chuyền?

Chiếc dây chuyền cùng nhẫn đó đã bị cô vứt xuống hồ rồi mà.

Hàng mi dài như cánh quạt của Hạ Tịch Quán khế run lên, bàn tay nhỏ bé dùng sức siết thành rồi quyền: “Lục Hàn Đình, đừng đi tìm, cho dù có tìm được em cũng sẽ vứt. Sau này sẽ có người đàn ông khác tặng em kim cương châu báu, tự em cũng có tiền mua, không thèm đồ của anh.”

Lục Hàn Đình mím đôi môi mỏng, bóng lưng mạnh mẽ rắn rỏi đứng ở tranh tối tranh sáng lộ ra vẻ âm u vô cùng, anh vươn đôi chân dài đạp ngã chậu nước trên ghé rồi nhắc chân rời khỏi phòng.

“Rầm” một tiếng, anh dùng lực sập cửa, phát tiết bắt mãn trong lòng.

Trong phòng an tĩnh, Hạ Tịch Quán mở mắt ra nhìn ngọn đèn treo trên đỉnh đầu, trong tròng mắt một mảnh mê man, cô biết lời mình vừa nói tổn thương anh, chiếc dây chuyền đó là mẹ anh để lại cho anh.

Nhưng, đi đi.

Đi mới tốt.

Cô cũng không muốn nhìn thấy anh nữa rồi.

Nhưng, vì sao trái tim lại vẫn đau nhức như thế?

Mưa đổ xuống giữa trời đêm, trên đường cái không một bóng người, gần như ngay cả một chiếc xe cũng không thấy, Lục Hàn Đình đi tới bên hồ nước.

Anh nhắc đôi chân dài bước vào trong hồ, khom cơ thể cao lớn lục lọi trong hồ, tìm chiếc dây chuyền kia.

Cô vứt dây chuyền đi mắt, anh nhất định phải tìm nó về.

Mưa to trong nháy mắt xối ướt anh, chiếc áo sơ mi trắng liền trở nên trong suốt, ướt nhẹp dán lên lồng ngực to lớn, phân nửa nơi bên trái dần dần có vệt máu thâm ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 739 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status