Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 903: Tôi Là Lục phu nhân Của Anh Áy



Chương 903: Tôi Là Lục phu nhân Của Anh Áy

Dây thần kinh Lục Hàn Đình căng thẳng lập tức buông lỏng, anh biết cô lừa anhl Vẻ mặt anh càng thêm xa cách thờ ơ: “Hạ tiểu thư, đùa dai như vậy có phải hay vui lắm không, hôn lễ của tôi không chào đón cô, cô mau rời khỏi nơi này!”

Nói xong, anh xoay người rời đi.

Thế nhưng mấy ngón tay trắng noãn nhẹ nhàng kéo lấy ống tay áo của anh, giọng nói thiếu nữ thanh lệ mềm mại vang vọng bên vành tai: “Là bởi vì thân thể em sao, có phải anh kết hôn với Lệ Yên Nhiên có thể lầy được cách chế thuốc cứu em?”

Lục Hàn Đình quay đầu nhìn cô, anh biết không gạt được cô, cô đã đoán được tất cả.

Hạ Tịch Quán đã lấy được đáp án từ trong ánh mắt của anh, cô cong môi đỏ mọng: “Lục Hàn Đình, em không cần anh làm cho em như vậy, em ghét nhất là người khác vì tốt cho em, có rất nhiều cách để giải quyết vấn đề, chúng ta có thể lựa chọn cùng nhau đồng cam cộng khổ, em không muốn anh và Lệ Yên Nhiên kết hôn, đừng tưởng rằng em sẽ cảm kích anh, em chỉ biết anh phản bội em, là anh buông tay em trước.”

“Lục Hàn Đình, em đã nói rồi, trong mắt em không chứa được một hạt cát, hôm nay Lệ Yên Nhiên ở trước mặt toàn bộ Đề Đô đại gả, khi cuộc hôn nhân của hai người bắt đầu chính là kết thúc giữa chúng ta, em không hứng thú với người đàn ông đã Có vợ.”

“Lục Hàn Đình, em sẽ cho anh một cơ hội, anh lựa chọn giữa em và Lệ Yên Nhiên, nếu như anh không cần em nữa, vậy em sẽ lập tức đi, cũng sẽ không bao giờ quay đầu lại.”

Trong đôi mắt trong vắt của cô Lục Hàn Đình thấy được vẻ dứt khoát và đoạn tuyệt của cô, truyện anh lo lắng nhất, chuyện mọi người lo lắng nhất vẫn đến, cuộc hôn lễ này là bước đường cuối cùng của anh và cô.

“Anh Hàn Đình…” Lúc này Lệ Yên Nhiên đi tới: “Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi qua thôi.”

Lệ Yên Nhiên vươn tay mình đến Lục Hàn Đình.

Ánh mắt Lục Hàn Đình tối tăm liếc Lệ Yên Nhiên liếc mắt, sau đó rũ mắt, gỡ từng chút từng chút một ngón tay đang níu lấy ống tay áo anh xuống.

Hạ Tịch Quán cảm giác vạt áo anh chạy trốn khỏi khẽ tay mình, anh lựa chọn Lệ Yên Nhiên, cô vẫn là mắt đi anh.

Căắn chặt răng lên đôi môi đỏ mọng, vẫn cố nén lấy giọt nước mắt nóng hồi, nhưng nước mắt tựa như chuỗi châu đã đút, từng viên từng viên đập xuống.

Tách từng ngón tay của Hạ Tịch Quán ra xong, Lục Hàn Đình nhấc đôi chân dài đi về phía Lệ Yên Nhiên, song, anh cũng không nắm tay Lệ Yên Nhiên.

Tay Lệ Yên Nhiên cứ thế lúng túng cứng lại ở giữa không trung, nhưng cô ta đã quen với tình cảnh lúng túng như thế, cho nên chính mình tìm một bậc thang rút tay trở về, cô ta cao ngạo hất cằm, lấy tư thế thắng cuộc nhìn về phía Hạ Tịch Quán: “Hạ tiểu thư, hiện tại anh Hàn Đình đã là chồng tôi, tôi là Lục phu nhân của anh ấy, cho nên về sau hy vọng cô chú ý đúng mực, đừng có ý đồ chấm mút chồng người khác, làm tiểu tam người ta khinh thường.”

Hạ Tịch Quán vươn tay lau sạch toàn bộ nước mắt trên mặt, hốc mắt của cô còn đỏ ửng, nhìn vừa chật vật vừa đáng thương, nhưng cô ngắng đầu, cong khóe môi nhéch ra ý cười xinh đẹp lại lạnh lùng: “Lệ Yên Nhiên, thứ tiêu tam thượng vị như cô liền tưởng rằng mình không phải tiểu tam à? Lúc tôi và Lục Hàn Đình ở chung với nhau, còn không biết cô ở đâu. Nếu như cô không ngu xuẩn đến mức không có thuốc nào cứu được nữa thì nên biết thà ở đây tốn lời với tôi, còn không bằng lấy chút thủ đoạn dạy dỗ tốt người đàn ông của mình.”

“Mày!” Lệ Yên Nhiên lúc đầu ỷ vào dáng vẻ bệ vệ mình muốn nghiền ép Hạ Tịch Quán, nào biết Hạ Tịch Quán miệng mồm lanh lợi trong nháy mắt giết chết cô ta.

Cãi nhau với Hạ Tịch Quán, cô ta từ xưa đến giờ không bao giờ thắng nỗi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 739 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status