Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 858: Cô Không Phải Cô Gái Đêm Đó, Đúng Không?



Chương 858: Cô Không Phải Cô Gái Đêm Đó, Đúng Không?

Hiện tại Lệ Quân Mặc ngồi trên ghế, trên người ông là một chiếc áo choàng dài mỏng màu đen được may thủ công, người đàn ông này từ trong cốt nhục chảy trôi khí tức quý tộc, sạch sẽ nỗi bật, bàn ghế trong này đã rất cũ kỹ, ông ngồi ở chỗ này lại vô cùng có vẻ hu tôn hàng quý(”).

(*) Hu tôn hàng quý: Người có địa vị cao lại nhân nhượng trước người có địa vị thấp.

Đương nhiên người càng chật vật là Dạ Huỳnh, bà ta đang mặc đồng phục tù nhân nhăn nhúm bắn thỉu, phía trên in số 49 thật lớn, tượng trưng cho sỉ nhục, bà ta vươn tay nỗ lực vuốt ve nếp nhăn trên áo quần, muốn lấy dáng vẻ tốt nhất đối mặt Lệ Quân Mặc.

Lúc này Lệ Quân Mặc nghiêng mặt, nhìn qua hướng bà ta, ông không có biểu cảm gì, chỉ là dùng ánh mắt chỉ cái ghế đối diện: “Ngồi đi.”

Dạ Huỳnh cả người nhếch nhác, trước đây lúc bà ta ăn mặc gọn gàng xinh đẹp còn cảm giác mình không xứng với vị con cưng Đề Đô này, hiện tại vào tù rồi, càng cách xa ông một trời một vực rồi.

Dạ Huỳnh nhanh chóng tiến lên ngồi đối diện ông, bà ta mỉm cười: “Quân Mặc, anh… anh sao lại có thời gian đến thăm em thế?”

Ánh mắt Lệ Quân Mặc lạnh nhạt nhìn bà ta: “Tôi có mấy câu muốn hỏi cô.”

“Câu gì, anh nói đi.”

“Đêm đó, tôi hỏi cô tên gì, sao cô lại không nói?”

Dạ Huỳnh như bị điện giật, cả người cứng đờ, bà ta tuyệt đối không ngờ Lệ Quân Mặc đến thăm bà ta lại vì hỏi truyện đêm kia.

Một đêm kia, ông lại hỏi… tên Lâm Thủy Dao là gì?

Là người trưởng thành, sau tình một đêm đại đa số mọi người đều chia tay, hỏi tên là là tối ky, trừ phi, trong định nghĩa của Lệ Quân Mặc, ông cũng không muốn định nghĩa đêm đó thành tình một đêm.

Rất rõ ràng đêm đó Lâm Thủy Dao làm cho ông hết sức hưởng thụ yêu thích, bằng không ông cũng sẽ không hỏi tên Lâm Thủy Dao.

Sắc mặt Dạ Huỳnh trắng bệch, bà ta cảm giác mình thật sự quá thảm, bà ta đã vào tù rồi, lẽ nào nghiêm phạt này còn chưa đủ sao, ông lại đuôi tới nơi đây cầm dao đâm nát trái tim bà ta!

Ông biết rõ thống khổ lớn nhất đời này của bà ta chính tình yêu không được đáp lại kia của bà ta dành cho ông, người đàn ông bà ta không có được lại ở trước mặt cô nhắc đến cô gái đã từng chung chăn chung gối với ông.

Lệ Quân Mặc lằng lặng nhìn cô, trầm giọng nói: “Nếu đêm đó cô không muốn nói tên cho tôi biết, vì sao lại vác cái bụng bự tìm tới cửa muốn tôi phụ trách, đêm đó… không phải cô muốn sinh con cho tôi sao?”

Dạ Huỳnh rốt cuộc đã biết, đã biết căn nguyên thân thé của Hạ Tịch Quán, Lâm Thủy Dao này thực sự là không biết xấu hổ, cô ta lại tìm đến phòng Lệ Quân Mặc sinh con cho ông.

Đứa con đó chính là Hạ Tịch Quán!

“Chắc cô không phải vì con mới tới tìm tôi, vậy bởi vì… cô thích tôi? Nhưng đêm đó cô cũng không thích tôi, cô nói tôi chỉ là bạn pháo một lần.”

Cái… cái gì cơ?

Bạn pháo… một lần?

Dạ Huỳnh đã chắn kinh há to miệng, mấy năm nay Lệ Quân Mặc không nói tới một chữ chuyện đêm kia , thế nhưng tất cả mọi người đều biết ông nhớ mãi không quên đêm kia.

Lâm Thủy Dao kia có phải điên rồi hay không? Cô ta có biết mình ngủ với người nào không? Là người đàn ông thủ phủ toàn cầu, con cưng Đề Đô, cực kỳ có quyền có thế có tiền lại có nhan sắc, đã từng bị cô ta chỉnh phục dưới thân, cô ta lại kiêu ngạo phách lối nói Lệ Quân Mặc là bạn pháo của cô, còn là một lần duy nhất?

Lệ Quân Mặc nhìn Dạ Huỳnh, im lặng vài giây rồi khẽ gật đầu một cái: “Cô không phải cô gái đêm đó, đúng không?”

Dạ Huỳnh hít vào một ngụm khí lạnh, chẳng lẽ ông đã phát giác được thứ gì, mục đích thực sự của lần này ông tới thăm tù kỳ thực chính là thăm dò bà ta, tìm kiếm chân tướng năm đó?

Ông cũng đã gặp Hạ Tịch Quán, chăng lẽ ông đã nhận ra được Hạ Tịch Quán chính là con gái ruột của ông?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 739 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status