Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 857: Có Người Thăm Tù



Chương 857: Có Người Thăm Tù

Sắc mặt Lệ Yên Nhiên trắng nhọt, cô ta thật sự không ngờ bố có thể từ chối cô ta thẳng thừng đến thế.

Hiện tại mẹ đang ngồi tù, ông ngoại trúng cổ, Dạ Minh Châu cũng lo sợ án binh bất động, tên điên Dạ Vô Ưu kia cô là không dám qua lại với hắn, hiện tại ngay cả bố cũng không giúp cô trù mưu đặt kế, vật cô ta nên làm cái gì bây giờ?

“Bây giò bố muốn thăm mẹ con, con có muốn đi cùng không 2?”

Lúc này Lệ Quân Mặc hỏi.

Đến từ?

Lệ Yên Nhiên nhanh chóng rụt tay về, cô ta hiên ngang nói: “Con không muốn đi, mẹ làm nhiều truyện sai lầm như vậy, còn giật dây con cắt cổ tay tự sát, bà ấy đã không phải là mẹ của con nữa rồi, con sẽ không đi thăm bà ấy!”

Lệ Quân Mặc liếc Lệ Yên Nhiên.

Lệ Yên Nhiên bị cái nhìn này tê cả da đầu: “Bố, con nói sai chỗ nào sao, con thực sự không làm gì cả, đều do ông ngoại công và mẹ xui khiến con.”

“Bồ biết rồi.” Lệ Quân Mặc nói xong cũng nhắc chân rời đi, rất nhanh ông cùng quản gia tư nhân đã khuất xa.

Quản gia tư nhân nhìn ra tâm trạng tiên sinh nhà mình không vui, ông thấp giọng nói: “Tiên sinh, có phải ngài thấy Đại tiểu thư quá nhẫn tâm bạc tình? Kỳ thực nếu như Đại tiểu thư ở trước mặt ngài sống chết khóc lóc, cầu ngài giúp đỡ mẹ mình, ngược lại có vẻ Đại tiêu thư là thuần khiết vô tội, tâm tính thuần lương, nhưng bây giờ Đại tiểu thư đẩy hết thảy ra khỏi người mình, rất sợ bản thân dính dáng tới bất kỳ thứ gì của mẹ mình, để mình sạch sẽ, hành động giấu đầu hở đuôi cách này ngược lại đã chứng minh tát cả.”

Lệ Quân Mặc nhấp một cái môi mỏng, quản gia tư nhân này theo ông hai mươi năm rồi, nói trúng suy nghĩ trong lòng ông, vừa rồi Lệ Yên Nhiên giống như là một tên hề vụng về ở trước mặt ông diễn ra một màn kịch ngu xuẫn.

Ông làm bố cũng có trách nhiệm, mấy năm nay ông bỏ mặc dạy dỗ cô con gái Lệ Yên Nhiên này, để cho cô cả ngày lăn lộn chỗ Dạ gia đó, thế cho nên tính cách cũng biến đồi cả rồi.

Bây giờ Lệ Yên Nhiên tầm thường, hay ghen tị, hư vinh lại nhu nhược, trên người cô không có một chút bóng dáng người Lệ gia.

Lệ Quân Mặc lại nhớ đến cặp mắt sóng sánh ánh nước kia của Hạ Tịch Quán, cô bé kia thông tuệ, ung dung, cứng cỏi lại dũng cảm, cô càng giống như là… người của Lệ giaI Lệ Quân Mặc từ nhỏ chính là một người nắm quyền đứng trên vạn người, ông có khứu giác rất bén nhạy với câu chuyện vẫn mù mờ chưa rõ này, Hạ Tịch Quán đột nhiên xông vào làm ông ngửi được khí tức không bình thường, trong lòng ông có phỏng đoán và giả thiết, hiện tại ông phải đi gặp Dạ Huỳnh, chứng thực gì đó.

Dạ Huỳnh vào tù, bà ta từ thiên đường cao sang ngã thẳng xuống địa ngục, cuộc sống vô cùng thê thảm.

Bà ta đang làm việc, lúc này có người ở bên ngoài hô: “Số 49, có người thăm tù.”

Dạ Huỳnh chính là số 49.

Từ lúc Dạ Huỳnh vào tù, không hề có ai tới thăm bà ta, bố ruột của bà, con gái của bà, mấy đứa cháu chẳng một ai đến, tim bà ta đã sớm nguội lạnh.

Hiện tại có người tới thăm bà ta, hai mắt bà ta sáng ngời, ngọn lửa tàn nguội ttrong lòng trong nháy mắt dấy lên hừng hực, là ai, là ai đến thăm bà ta?

Dạ Huỳnh nhanh chóng buông đồ trong tay xuống sau đó đứng dậy, đi ra ngoài.

“Ở đây, bà vào đi.”

Cửa bị mở ra, Dạ Huỳnh đi vào, lập tức liền thấy một bóng người anh tuần tôn quý, ấy vậy mà là… Lệ Quân Mặ!

c Con ngươi Dạ Huỳnh đột nhiên co rút, bà ta tuyệt đối không ngờ rằng ngay lúc bà ta bị toàn thế giới vứt bỏ, người duy nhất đến thăm bà ta lại là Lệ Quân Mặc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 739 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status