Cưng chiều vợ nhỏ trời ban

Chương 855: Hỏi Đến Cha Mẹ Cô



Chương 855: Hỏi Đến Cha Mẹ Cô

Hôm nay là diễn đàn đỉnh cao của giới y học Đề Đô, Hạ Tịch Quán sẽ lần đầu tiên diễn thuyết luận văn học thuật của mình, đây đương nhiên là mong đợi của mọi người.

Viện sĩ Khâu khiêm tốn cười nói: “Tịch Quán bây giờ còn tuôi rất trẻ, là hậu bồi, các vị đều là thầy cô giác của cô, nếu như cô diễn thuyết có gì thiếu sót, cũng xin các vị thầy cô vui lòng chỉ giáo.”

Diễn đàn học thuật hôm nay cũng có một người tới, chính là Lệ Yên Nhiên.

Lệ Yên Nhiên cũng học y, với thành tích của cô ta không vào được nơi này, không có tư cách, thế nhưng, cô ta xuất thân tốt, là thiên kim đại tiểu thư của thủ phủ Lệ gia, hiện tại Lệ Quân Mặc lại đã trở về, hôm nay là Lệ Quân Mặc dẫn cô ta tới đây mở mang kiến thứ một chút.

Nhưng Lệ Yên Nhiên lại chẳng học hỏi được gì, hiện tại cô ta đứng ở nơi không người chú ý, hai mắt nhìn chòng chọc vào Hạ Tịch Quán.

Lệ Yên Nhiên nhìn viện sĩ Khâu dẫn Hạ Tịch Quán giới thiệu cho mọi người, cô tanhìn Hạ Tịch Quán phóng khoáng ung dung dưới ánh đèn sáng rực, cô ta nhìn ánh mắt mọi người đều tập trung ở trên người Hạ Tịch Quán, thưởng thức không ngớt với ngôi sao sáng là cô, đám thanh niên tài giỏi đẹp trai toát ra thưởng thức mến mộ với cô…

Cô ta thấy hôm nay căn bản cũng không phải là diễn đàn học thuật gì, mà như cuộc tuyển tú dành riêng cho Hạ Tịch Quán!

Lệ Yên Nhiên siết chặt quả đắm của mình, trong lòng hận đến cắn răng, đại chiến lần trước cô ta và toàn bộ Dạ gia tổn thương nguyên khí nặng nè, Dạ lão bởi vì ở bên trong cơ thể có cổ độc, ngay cả diễn đàn lần này cũng không thẻ tham gia, vậy mà Hạ Tịch Quán lại nghênh đón thời khắc cao quang của mình.

Lệ Yên Nhiên hung hăng dời mắt, không nhìn Hạ Tịch Quán nữa, cô ta tìm kiếm bố mình – Lệ Quân Mặc.

Lệ Quân Mặc là thủ phủ toàn cầu, trùm từ thiện, hiện tại bên người ông không ít người vây quanh, đám người đó ân cần nói gì đó với ông, nhưng ông không để tâm, ánh mắt của ông cũng rơi vào một người.

Lệ Yên Nhiên nhìn theo ánh mắt Lệ Quân Mặc, con ngươi nhanh chóng co rụt lại, bởi vì Lệ Quân Mặc hiện tại đang nhìn…

Hạ Tịch Quán!

Bố vậy mà nhìn Hạ Tịch Quán!

Phản ứng đầu tiên của Lệ Yên Nhiên chính là, không phải bố đã vừa ý Hạ Tịch Quán rồi chứ?

Lúc này viện sĩ Khâu mang theo Hạ Tịch Quán đi tới trước mặt Lệ Quân Mặc: “Tịch Quán, vị này chính là Lệ tổng, con chắc không xa lạ gì nhỉ?”

Đôi mắt sáng trong của Hạ Tịch Quán nhìn về phía Lệ Quân Mặc, sau đó nền nã mỉm cười: “Đương nhiên không xa lạ gì ạ, Lệ tổng, thưa bác ạ.”

Lệ Quân Mặc nhìn đôi mặt như ánh sao xoay chuyển kia của Hạ Tịch Quán, gật đầu: “Không ngờ Hạ tiểu thư ưu tú như vậy, bố mẹ của cô hẳn là dành rất nhiều thời gian và tâm huyết nuôi dưỡng cô thành tài nhỉ?”

Hạ Tịch Quán không nghĩ tới Lệ Quân Mặc lại quan tâm tới cha mẹ của mình tới, cô cười nói: “Bố Hạ mẹ Lam của con dĩ nhiên rất tốt rồi ạ.”

Ánh mắt Lệ Quân Mặc lóe lên, muốn nói gì, nhưng lúc này bên tai truyền đến một giọng nói trầm thấp từ tính: “Bác Lệ, thật khéo quá, không ngờ bác cũng tới tham gia diễn đàn học thuật này đấy.”

Lệ Quân Mặc quay đầu, thấy được Lục Hàn Đình từ đối diện đi đến.

Lục Hàn Đình tới!

Lục Hàn Đình đến liền gợi lên tiếng xì xầm xôn xao, mau nhìn, Lục tổng cũng tới!

Hàng mi nhỏ dài của Hạ Tịch Quán run lên, Lục Hàn Đình chở cô tới đây, nhưng cô đã tạm biệt anh rồi mà, thế mà anh vẫn chưa đi, còn tham gia diễn đàn học thuật này.

Hạ Tịch Quán đi lên trước, ngắng khuôn mặt nhỏ xinh nhìn anh, nhỏ giọng nói: “Sao anh lại tới đây?”

Lục Hàn Đình lấy chiếc áo khoác dài màu gạo từ trên cánh tay ra, anh cong môi mỏng thành đường cung nhàn nhạt mà cưng chìu nói: “Ban nãy phát hiện ra áo khoác em để quên trên xe anh, sợ em lát nữa ra ngoài lạnh, nên anh tự mình đưa tới cho em đó.”

Áo khoác trên tay Lục Hàn Đình là của Hạ Tịch Quán.

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.2 /10 từ 739 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status