Chàng rể cực phẩm

Chương 1216

Chương 1216: Cậu Ẩn cứ để ta

“Tiểu huynh đệ, chuyện này không liên quan đến cậu, cậu mau đi đi”.

Quản lý Bạch Sư Đường vội nói: “Mấy ngày trước Tông chủ Thanh Dương vừa thăng lên Thiên Tiên hậu kỳ, các cậu không thể trêu vào đâu”.

“Không sao”.

Lâm Ẩn từ tốn nói.

“Tiểu tốn, ngươi là đệ tử của tông môn nào, dù là đệ tử đích truyền của tông môn hạng hai, đi đến thành Trấn Nam cũng phải nể mặt Thanh Dương Tông của ta ba phần”.

Đinh Nguyên cau mày nhìn Lâm Ẩn, dù hắn kiêu ngạo nhưng cũng không ngốc, người biết hắn là người của Thanh Dương Tông còn dám lên tiếng, một là bị ngốc, hai là có thế lực chống lưng.

Hắn không cho rằng Lâm Ẩn mạnh bao nhiêu, dù sao chỉ là một người trông không lớn hơn hắn là mấy, dù là thiên tài đi nữa, quá lắm cũng chỉ là Nhân Tiên Địa Tiên cảnh thôi.

Ở thành Trấn Nam, một Địa Tiên cũng chẳng tính là gì.

“Hầy!”

Quản lý Bạch Sư Đường thở dài một tiếng, cũng không nói gì thêm, khi nãy ông ta bảo hai người này đi mà bọn họ không chịu, bây giờ muốn đi, cũng phải xem Đinh Nguyên trước mắt có đồng ý không đã.

Đinh Nguyên là cháu trai của đại trưởng lão Thanh Dương Tông, đại trưởng lão Đinh Khắc Miễn của Thanh Dương Tông có tu vi Thiên Tiên trung kỳ, người đứng thứ hai Thanh Dương Tông. Lần này Đinh Nguyên phách lối như thế chắc chắn là nghe theo lệnh của lãnh đạo cấp cao của Thanh Dương Tông, nếu không một Đinh Nguyên nào dám phách lối như thế.

“Ngươi vẫn chưa có tư cách được biết ta là ai đâu”.

Lâm Ẩn lạnh nhạt nói.

Bạch Sư Đường vì chống lại Ma Tộc mà trả giá lớn như thế, bây giờ mới mấy chục năm trôi qua, thế lực đứng sau Đinh Nguyên đã không nhịn được muốn ra tay với Thanh Dương Tông rồi, vốn dĩ anh không định quan tâm những truyện này, nhưng lúc này anh hơi tức giận.

“Tiểu tư, nói chuyện khách sáo một chút”.

Lúc này, có mười mấy người đi vào từ bên ngoài Bạch Sư Đường, chặn cửa lớn của Bạch Sư Đường lại, người dẫn đầu là một ông lão, có tu vi Thiên Tiên sơ kỳ.

Người ở sau lưng ông lão đều mặc trang phục giống nhau, không khác kiểu dáng đồ Đinh Nguyên mặc là mấy, có lẽ là đồng phục của Thanh Dương Tông.

Hơn nữa mười mấy người được dẫn lên đều có thực lực không yếu, thấp nhất cũng có tu vi Nhân Tiên, bảy võ giả tu vi Địa Tiên, ở thành Trấn Nam, không ai dám trêu chọc vào đội hình thế này cả.

“Cố Hàn, Thanh Dương Tông các người muốn làm gì!”

Quản lý Bạch Sư Đường quát lên với ông lão dẫn đầu.

“Làm gì à?”

Ông lão cười khẩy, chỉ vào Lâm Ẩn và Độ Mệnh Kiếm Tiên: “Bây giờ ta nghi ngờ hai người này là gian tế của Ma Tộc, đang bày mưu tính kế với Bạch Sư Đường các ngươi, mời các người theo ta trở về Thanh Dương Tông một chuyến.

“Hoang đường!”

Quản lý Bạch Sư Đường giận quá hóa cười: “Muốn ra tay thì ra tay đi, ra mấy cái cớ vô liêm sỉ như thế làm gì!”

“Ha ha!”

Ông lão cười khẽ.

“Dù sao Bạch Sư Đường của ông cũng có chút danh tiếng ở Nam Hoang, ta cũng không muốn bôi xấu danh tiếng của Thanh Dương Tông, các người biết điều thì trở về Thanh Dương Tông với ta một chuyến, còn đồ ở đây, đương nhiên ta sẽ sắp xếp giúp các người”.

“Đồ vô liêm sỉ!”

Tô Hi không nhịn được quát lên.

“Ra tay!”

Ông lão không thèm nhìn Tô Hi lấy một cái, nói thẳng.

“Ông Cố, dịu dàng với cô bé này một chút, lát nữa cháu còn phải hưởng thụ đấy!”, Đinh Nguyên đứng một bên cười hì hì nói.

“Cháu cứ yên tâm”.

Cố Hàn gật đầu, một đám đệ tử của Thanh Dương Tông lập tức hùng hổ đi về phía người của Bạch Sư Đường.

Người của Bạch Sư Đường cực kỳ giận dữ, nhưng cũng không dám ra tay.

Chỗ của bọn họ chỉ có ba bốn Địa Tiên tọa trận, hoàn toàn không phải đối thủ của Thanh Dương Tông này.

Trong mắt đám đệ tử của Thanh Dương Tông xung quanh lộ vẻ tham lam.

Đã sớm nghe nói đến sự giàu có của Bạch Sư Đường.

Hôm nay bọn họ ra tay với Bạch Sư Đường, ít nhiều gì bọn họ cũng sẽ được chia một ít linh thạch vật liệu, dù đa số sẽ thuộc về tông môn, nhưng có thể chia được một chút bọn họ đã thấy nhiều rồi.

Từ sau khi Ma Tộc xâm lược, vô số sinh vật địa phương bị ma hóa, muốn lấy được tài nguyên ở bên ngoài cũng khó khăn hơn không ít, bây giờ có việc có thể lấy được tài nguyên còn không nguy hiểm lắm, ai cũng rất hăng hái.

Những hơi thở bay lên trời, bao phủ cả Bạch Sư Đường.

Đệ tử Thanh Dương Tông ở đây đều là cao thủ, hơn nữa còn có một Thiên Tiên dẫn đội, một cửa hàng phụ của Bạch Sư Đường dường như hoàn toàn không thể phản kháng.

Rất nhiều người muốn đến Bạch Sư Đường mua đồ ở bên ngoài thấy cảnh này đều biến sắc, lập tức xoay người bỏ đi.

Ở thành Trấn Nam, không một ai có thể đắc tội với Thanh Dương Tông cả.

“Cậu Ẩn, những người này cứ giao cho ta, từ sau khi thăng lên Thiên Tiên, ta vẫn chưa từng ra tay”.

Lâm Ẩn vừa định ra tay, Độ Mệnh Kiếm Tiên đã bước ra, từ sau khi giết chết một Thiên Tiên trên ma vực, lão ta vẫn luôn bế quan, mãi đến khi đột phá cảnh giới Thiên Tiên mới xuất quan, sau khi xuất quan lập tức đến Thiên Hoang giới với Lâm Ẩn, luôn không có cơ hội ra tay.

“Ha ha, ông già, chỉ một mình ông mà cũng dám ra mặt à?”

Một đệ tử Địa Tiên của Thanh Dương Tông cười khẩy, đánh một chưởng về phía Độ Mệnh Kiếm Tiên.

“Oành!”

Mọi người thấy Độ Mệnh Kiếm Tiên chỉ giơ một ngón tay ra, đệ tử của Thanh Dương Tông kia đã nổ tung thành một làn sương máu.

“Giết!”

Lâm Ẩn lạnh nhạt nói.

“Chết đi!”

Độ Mệnh Kiếm Tiên lắc đầu, lão ta cũng không thích Thanh Dương Tông này, lão ta giơ một ngón tay, ánh sáng vàng xuất hiện, biến thành kiếm quang khoảng một trượng, như đúc từ thần kim, chỉ tay từ xa.

Cố Hàn không dám khinh thường, vội vung đao.

“Coong!”

Trường đao thần binh trong tay Cố Hàn đứt lìa, đầu ông ta bay lên trời, ngay cả thần hồn cũng bị Độ Mệnh Kiếm Tiên chém nác Mà kiếm quang vẫn không dừng lại, di chuyển trong không trung, chớp mắt một cái, tất cả đệ tử của Thanh Dương Tông đang ở trong Bạch Sư Đường đều bị chiêu kiếm này chém đứt đầu.

Chỉ để lại Đinh Nguyên còn co quắp dưới đất, bên dưới chảy ra một bãi chất lòng không rõ.

Mấy người ở đây đều hơi nhíu mày, theo bản năng tránh xa hắn ra.



Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 8.4 /10 từ 1781 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status